Phạm Văn Tam: từ tay trắng đến ông chủ hãng tivi Việt

Phạm Văn Tam

Ông chủ cần người trông coi kho và giao hàng cho tiểu thương ở chợ Nhật Tảo. Nghĩ mình không có gì ràng buộc ở quê nhà, Tam làm liều ở lại.

Mỗi ngày của chàng trai tuổi đôi mươi lập trình không có gì khác biệt: giao hàng – trông hàng, rồi lại giao hàng – trông hàng. Làm việc không có lương nhưng ăn ở được chủ lo, cũng không có gì phải chi tiêu. Nhiều tiểu thương thấy chàng trai trẻ trung, khỏe khoắn và hoạt bát muốn giới thiệu bạn gái cho Tam, anh chỉ cười xòa lắc đầu. “Không mấy người biết tôi sợ yêu vì mặc cảm nghèo. Chưa kể trai Bắc không được lòng người miền Nam”, Tam nói mà vẫn còn chút ngượng ngùng, dù giờ đã ở ngưỡng U40. Cứ thế hai năm thanh xuân trôi qua, Tam bất ngờ mất việc khi người chủ không làm nữa. Hội tiểu thương ở chợ Nhật Tảo thấy tội, cộng với sự tin tưởng qua mấy năm tiếp xúc, góp mỗi người chục triệu cho anh mượn để đi lấy hàng cho họ. Tam chính thức trở thành “ông trùm” chợ trời. Chỉ trong hai năm, bằng kinh nghiệm và am hiểu về đồ điện tử, anh tích cóp được 400 triệu đồng. Chính thú vui thuở nhỏ là bàn đạp giúp Tam nhanh chóng thích nghi với nhịp độ làm ăn ở Sài Gòn. Anh không bỡ ngỡ với đồ điện tử, mà ngược lại rất am hiểu và biết chọn mua đồ chất lượng, giá tốt. Không phải tự dưng Tam tích cóp được mấy trăm triệu, nếu không hiểu món hàng mình đang buôn. Tưởng sự nghiệp đang lên, không ngờ người giữ hộ tiền bị vào tù vì dùng số tiền đó đi mua vàng lậu. Tam không tin là mình đã mất trắng chỉ trong một ngày.

Mỗi ngày của chàng trai tuổi đôi mươi lập trình không có gì khác biệt: giao hàng – trông hàng, rồi lại giao hàng – trông hàng. Làm việc không có lương nhưng ăn ở được chủ lo, cũng không có gì phải chi tiêu. Nhiều tiểu thương thấy chàng trai trẻ trung, khỏe khoắn và hoạt bát muốn giới thiệu bạn gái cho Tam, anh chỉ cười xòa lắc đầu.“Không mấy người biết tôi sợ yêu vì mặc cảm nghèo. Chưa kể trai Bắc không được lòng người miền Nam”, Tam nói mà vẫn còn chút ngượng ngùng, dù giờ đã ở ngưỡng U40.Cứ thế hai năm thanh xuân trôi qua, Tam bất ngờ mất việc khi người chủ không làm nữa. Hội tiểu thương ở chợ Nhật Tảo thấy tội, cộng với sự tin tưởng qua mấy năm tiếp xúc, góp mỗi người chục triệu cho anh mượn để đi lấy hàng cho họ. Tam chính thức trở thành “ông trùm” chợ trời. Chỉ trong hai năm, bằng kinh nghiệm và am hiểu về đồ điện tử, anh tích cóp được 400 triệu đồng.Chính thú vui thuở nhỏ là bàn đạp giúp Tam nhanh chóng thích nghi với nhịp độ làm ăn ở Sài Gòn. Anh không bỡ ngỡ với đồ điện tử, mà ngược lại rất am hiểu và biết chọn mua đồ chất lượng, giá tốt. Không phải tự dưng Tam tích cóp được mấy trăm triệu, nếu không hiểu món hàng mình đang buôn.Tưởng sự nghiệp đang lên, không ngờ người giữ hộ tiền bị vào tù vì dùng số tiền đó đi mua vàng lậu. Tam không tin là mình đã mất trắng chỉ trong một ngày.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *